iám ngục Azkhaban... Thầy quả thực đã không biết điều gì khiến cho chúng rút lui sao, thầy Snape?. 
- Không, thưa ông Bộ trưởng. Vào cái lúc tôi đến thì bọn họ đang rút về vị trí của bọn họ ở các lối ra vào.... 
- Hết sức kỳ lạ! Vậy mà Black, Harry và cô bé đó.... 
- Tất cả đều bất tỉnh khi tôi đến nơi. Tất nhiên là tôi trói tay chân và khoá miệng Black lại, hoá phép ra một cái cáng, rồi đem tất cả bọn họ trở về ngay toà lâu đài.. 
Một khoảng yên lặng. Đầu óc Harry dường như hoạt động lại nhanh hơn một chút, và khi hơi tỉnh ra thì một cảm giác dày vò dữ dội cồn lên trong bao tử nó... 
Harry mở mắt ra. 
Mọi thứ vẫn còn hơi mờ mờ. Người nào đó đã gỡ mất cặp mắt kiếng của nó. Nó đang nằm trong bệnh thất tối thui. Ở tuốt cuối phòng bệnh, Harry có thể nhận ra bà Pomfrey đang đứng quay lưng về phía nó, cúi mình xuống một cái giường. Harry cố liếc mắt nhìn. Dưới cánh tay hộ pháp của bà Pomfrey lộ ra mái tóc đỏ hoe của Ron. 
Harry trở đầu trên gối. Trên cái giường bên phải nó là Hermione đang nằm dài. Ánh trăng đang chiếu rọi xuống giường cô bé. Đôi mắt Hermione cũng mở to. Trông cô bé như bị hoá đá. Và khi nhận thấy Harry đã tỉnh dậy, Hermione đặt một ngón tay lên môi mình rồi chỉ về phía cửa bệnh thất. Cánh cửa he hé mở, và qua kẽ hở đó, giọng nói của ông Fudge và thầy Snape từ ngoài hành lang vọng vào. 
Bà Pomfrey giờ đang nhanh nhẹn băng qua phòng bệnh trong bóng tối, đến bên giường của Harry. Nó xoay đầu nhìn bà. Tay bà cầm một phong sôcôla cực kỳ lớn, phong sôcôla lớn nhứt mà Harry từng nhìn thấy trong đời. Trông nó giống như một tảng đá nhỏ vậy. 
Bà Pomfrey nhanh nhẩu nói: 
- À, trò đã tỉnh rồi!. 
Bà đặt tảng sôcôla trên cái bàn cạnh giường ngủ của Harry và bắt đầu bửa nó ra bằng một cái búa nhỏ. 
Harry và Hermione đồng thanh hỏi: 
- Thưa cô, Ron ra sao rồi ạ?. 
Bà Pomfrey khẳng định một cách dứt khoát: 
- Nó sẽ sống. Còn đối với hai trò... hai trò phải nằm lại đây cho đến khi nào tôi thực hài lòng là các trò... Potter, trò lại định làm gì nữa vậy?. 
Harry đang ngồi dậy, đeo lại cặp mắt kiếng và cầm lấy cây đũa phép của mình. Nó nói: 
- Con cần đến gặp thầy Hiệu trưởng. 
Bà Pomfrey dịu dàng nói: 
- Potter à, đâu vô đó cả rồi. Người ta đã bắt được Black. Hắn đang bị nhốt trên lầu. Bọn giám ngục Azkhaban sắp thực hiện hình phạt hôn hắn trong giây lát nữa thôi.... 
- CÁI GÌ?. 
Harry nhảy phóc ra khỏi giường, Hermione cũng hành động tương tự. Nhưng tiếng hét của nó đã khiến cho những người đứng ngoài hành lang nghe thấy. Chỉ một giây sau là ông Fudge và thầy Snape cùng bước vào phòng bệnh. 
Ông Fudge trông xúc động ra mặt. 
- Harry, Harry, chuyện gì vậy? Cháu nên nằm nghỉ trên giường.... 
Ông quay sang bà Pomfrey, lo lắng hỏi: 
- Cậu ấy đã ăn chút sôcôla nào chưa?. 
- Harry nói: 
- Thưa ông Bộ trưởng, xin ông nghe cháu, Chú Sirius vô tội! Pettinggrew đã giả bộ tạo ra cái chết của chính hắn! Chúng cháu thấy hắn hồi tối! Ông không thể để cho bọn giám ngục Azkhaban làm điều đó với chú Sirius đâu! Chú ấy là.... 
Nhưng ông Fudge lắc đầu với một nụ cười nhẹ nở trên môi: 
- Harry à, Harry ơi, cháu bị rối rắm hết rồi, cháu vừa trải qua một chuyện đáng sợ, thôi, bây giờ cháu nằm xuống nghỉ đi, chúng tôi đã kiểm soát được mọi việc rồi.... 
Harry gào to: 
- ÔNG KHÔNG KIỂM SOÁT ĐƯỢC GÌ HẾT! ÔNG BẮT NHẦM NGƯỜI RỒI!. 
Hermione nói: 
- Thưa ông Bộ trưởng, xin ông hãy nghe tụi cháu. 
Cô bé đã chạy đến bên cạnh Harry và nhìn đăm đăm vào mặt ông Fudge, khẩn nài: 
- Cháu cũng nhìn thấy Pettinggrew nữa. Hắn chính là con chuột của Ron. Hắn là một Hoá Thú Sư. Cháu muốn nói là Pettinggrew, và.... 
Thầy Snape nói: 
- Thưa ông Bộ trưởng, ông thấy chưa? Cà hai đứa đều bị bùa Quáng... Black đã cao tay ếm bùa tụi nó.... 
Harry gào to: 
- TỤI CON KHÔNG BỊ ẾM BÙA!. 
Bà Pomfrey giận dữ bảo: 
- Ông Bộ trưởng! Ông Giáo sư! Tôi yêu cầu hai ông đi ra cho! Potter là bệnh nhân của tôi, và không được làm cho nó lo buồn!. 
Harry cũng giận dữ nói: 
- Con không lo buồn! Con đang cố gắng giải thích cho họ biết chuyện gì đã xảy ra. Giá mà mọi người chịu nghe con nói.... 
Nhưng bà Pomfrey bỗng bất thình lình nhét một cục sôcôla tổ bố vô miệng Harry. Nó mắc nghẹn, và bà Pomfrey bèn thừa cơ hội đó buộc nó nằm xuống giường. Xong, bà quay sang hai người đàn ông: 
- Bây giờ, xin ông Bộ trưởng làm ơn, mấy đứa trẻ này cần được dưỡng bệnh. Các ông làm ơn đi ra cho.... 
Cánh cửa lại mở ra. Chính là cụ Dumbledore. Harry vất vả nuốt cho trôi cục sôcôla đang đầy một miệng, rồi lại nhổm dậy: 
- Thưa Giáo sư Dumbledore, chú Sirius Black.... 
Bà Pomfrey nổi điên lên: 
- Trời ơi là trời! Đây có phải là một bệnh thất hay không? Thưa ông Hiệu trưởng, tôi nhất định là phải.... 
Cụ Dumbledore bình tĩnh nói: 
- Tôi xin lỗi, bà Poppy à. Nhưng tôi cần nói vài lời với cậu Potter và cô Granger. Tôi vừa mới nói chuyện xong với Sirius Black.... 
Thầy Snape xen ngang: 
- Tôi cho rằng hắn cũng lại kể cho ông nghe câu chuyện hoang đường mà hắn đã bơm vào đầu óc bọn trẻ chứ gì? Cái câu chuyện gì đó về con chuột và Pettinggrew hãy còn sống.... 
Cụ Dumbledore dò xét thầy Snape cặn kẽ qua cặp mắt kiếng nửa vầng trăng của cụ và nói: 
- Quả thực Black có kể câu chuyện đó. 
Thầy Snape gầm gừ: 
- Vậy bằng chứng của tôi không đáng đếm xỉa đến hay sao? Pettinggrew không hề có mặt trong Lều Hét, mà tôi cũng không thấy dấu vết gì của hắn trong sân trường. 
Hermione thành khẩn nói: 
- Thưa thầy, đó là tại vì thầy bị ngất xỉu. Thầy đã không đến đúng lúc để nghe.... 
- Cô Granger, CÂM MIỆNG LẠI!. 
Ông Fudge ngạc nhiên nói: 
- Kìa, thầy Snape, cô bé này đầu óc còn đang bối rối, chúng ta phải cho phép cô bé.... 
Cụ Dumbledore nói ngắn gọn: 
- Tôi muốn nói chuyện riêng với Harry và Hermion. Ông Fudge, thầy Snape, và bà Pomfrey... xin vui lòng để chúng tôi ở lại một mình.... 
Bà Pomfrey lắp bắp: 
- Ông Hiệu trưởng! Bọn trẻ cần được điều trị. Chúng cần nghỉ ngơi.. 
Cụ Dumbledore nói: 
- Chuyện này không đợi được, tôi phải nhắc lại như vậy. 
Bà Pomfrey đành thụt lưỡi lại và sải bước đi về phía văn phòng của bà ở đằng sau phòng bệnh, đóng sầm cửa lại ngay sau lưng. Ông Fudge tham khảo cái đồng hồ vàng bự chảng đeo lủng lẳng bên cái áo ghi-lê của ông và nói: 
- Giờ này lẽ ra các giám ngục Azkhaban phải đến rồi chứ. Tôi sẽ đi ra đón họ. Cụ Dumbledore. hẹn gặp lại cụ trên lầu nhé. 
Ông đi qua cánh cửa và còn giữ cánh cửa mở cho thầy Snape bước ra theo. Nhưng thầy Snape không thèm nhúc nhích. Mắt thầy nhìn chòng chọc vào mặt cụ Dumbledore, thầy thì thào: 
- Ông chắc chắn cũng không tin được một lời nào trong câu chuyện của Black chứ?. 
Cụ Dumbledore lặp lại: 
- Tôi muốn nói chuyện với Harry và Hermione mà thôi!. 
Thầy Snape bước một bước tới trước mặt cụ Dumbledore. Thầy nói gấp gáp: 
- Sirius Black đã bộc lộ khả năng sát nhân từ hồi hắn mười sáu tuổi. Ông Hiệu trưởng, chắc ông chưa quên chuyện đó chứ? Ông chưa quên là có lần hắn đã toan giết tôi chứ?. 
Cụ Dumbledore bình thản nói: 
- Trí nhớ của tôi vẫn còn minh mẫn như thường, anh Severus ạ!. 
Thầy Snape quay gót và đi thẳng ra cánh cửa mà ông Fudge vẫn còn giữ cho mở rộng. Khi cánh cửa đóng lại sau lưng họ, cụ Dumbledore quay sang Harry và Hermione. Cả hai cùng oà ra nói cùng một lúc: 
- Thưa Giáo sư, chú Black nói thật đó... Chúng con đã nhìn thấy Pettinggrew.... 
- ... hắn đã trốn chạy khi Giáo sư Lupin biến thành người sói.... 
- ... hắn là một con chuột.... 
- ...móng vuốt chân trước của Pettinggrew, ý con nói là ngón tay, đã bị hắn chặt đứt.... 
- ... Pettinggrew tấn công Ron chứ không phải chú Sirius.... 
Nhưng cụ Dumbledore giơ tay lên để ngăn cơn lũ giải thích lai láng. Thầy nói nhẹ nhàng: 
- Bây giờ tới phiên các con nghe nha, và thầy xin các con đừng ngắt lời thầy, bởi vì không còn nhiều thời gian nữa. Không có một tí bằng chứng nào xác nhận câu chuyện của Black, ngoài trừ lời nói của các con... và lời nói của hai đứa trẻ mười ba tuổi sẽ không thuyết phục được ai cả. Một con đường đầy những người làm chứng đã thề rằng họ nhìn thấy Sirius ám sát Pettinggrew. Chính thầy cũng đã làm chứng trước Bộ Pháp thuật rằng Sirius từng là người giữ bí mật cho gia đình Potter. 
Harry không kìm được mình: 
- Giáo sư Lupin có thể nói cho thầy.... 
- Giáo sư Lupin hiện giờ đang ở trong rừng sâu, không thể nói với ai điều gì cả. Đến lúc mà Giáo sư Lupin trở lại thành người thì quá trễ rồi, lúc đó, Sirius sẽ còn khốn khổ còn hơn là chết nữa. Có lẽ thầy nên nói thêm rằng hầu hết người trong giới chúng ta đều không tin tưởng người sói, nên lời chứng của thầy Lupin sẽ không đáng kể lắm... lại còn cái chi tiết thầy Lupin cùng với Sirius là bạn cũ.... 
- Nhưng.... 
- Hãy nghe lời thầy, Harry à! Bây giờ quá trễ rồi, con có hiểu thầy không? Con phải thấy bản tường thuật của Giáo sư Snape thuyết phục hơn câu chuyện của các con nhiều lắm. 
Hermione thốt lên tuyệt vọng: 
- Thầy Snape ghét chú Sirius! Chẳng qua vì những trò đùa ngốc nghếch mà chú Sirius đã chơi ổng hồi nhỏ.... 
- Sirius đã không hành động quang minh chính đại như một người vô tội. Với cuộc tấn công Bà Béo để mang dao đột nhập tháp Gryffindor, mà không có Pettinggrew, dù sống hay chết, quả thật chúng ta không có cơ thay đổi được bản án của Sirius Black. 
- Nhưng thầy tin chúng con mà!. 
- Phải, thầy tin. Nhưng thầy không có đủ quyền để buộc được người khác phải cùng nhìn thấy sự thật, hoặc lấn át ông Bộ trưởng Bộ Pháp thuật.. 
Harry ngước nhìn chăm chú gương mặt nghiêm trang của cụ Dumbledore và thấy mặt đất dưới chân nó vỡ vụn tan nát. Nó đã quen nghĩ là cụ Dumbledore có thể giải quyết được mọi vấn đề. Nó trông chờ cụ Dumbledore tay không bột gột nên hồ, có được giải pháp bất ngờ nào đó. Nhưng không... hy vọng cuối cùng của bọn trẻ đã tiêu tan. 
Đôi mắt xanh sáng của cụ Dumbledore nhìn Harry rồi đến Hermione. Cụ chậm rãi nói: 
- Cái mà chúng ta cần là có thêm thời gian. 
- Nhưng.... 
Hermione há miệng vừa nói thì đôi mắt cô bé chợt tròn xoe: 
- A!. 
Cụ Dumbledore nói rất chậm và rất rõ: 
- Bây giờ, hãy chú ý. Sirius bị nhốt trong văn phòng Giáo sư Flitwick trên lầu bảy. Cửa sổ thứ mười ba tính từ bên phải của t